Cỡ chữ Tốc độ
Kịch bản đọc-quay · giọng Eroca Thanh

VSL — Workshop AIBOSS AUTO CONTENT

~3 phút 30 · Đọc chậm, ngắt câu nhiều, như đang ngồi kể cho một người. Chữ (in nghiêng xám) là gợi ý nhịp/nhấn — KHÔNG đọc ra.
⚠️ Ngày đợt: chỗ tô vàng gạch chân đang để dạng chung — khi quay, Thanh đọc đúng ngày đợt này (ví dụ "ngày… tháng…"). Muốn bake sẵn ngày cố định thì báo PM.

Một năm, bạn mất gần một tháng làm việc — chỉ để vật lộn với nội dung. Viết đi viết lại, sửa tới sửa lui, dán đủ thứ vào cho ây ai mà ra vẫn không ưng.

(ngắt) Mà nghịch lý là: bạn có ây ai trong tay rồi. Vẫn mất. Không phải nghỉ phép đâu — một tháng thật.

Bạn thử cộng đi. Mỗi ngày một chút. Một bài viết. Một cái chú thích. Một kịch bản ngắn. Cộng cả năm lại, nó ra bảy trăm tới một nghìn tiếng. Đúng bằng một tháng đi làm của bạn — bốc hơi, mà bạn không kịp nhận ra.

Mà buồn cười nha. Con ây ai đó mạnh lắm. Nhưng mỗi lần mở nó ra, nó lại không nhớ bạn là ai. Bạn lại phải đi tìm cái file giới thiệu bản thân, giới thiệu công ty, giới thiệu sản phẩm — dán vào cho nó đọc. Lần nào cũng vậy. Như quen một người mà sáng nào ngủ dậy người ta cũng quên mất bạn.

Thanh hỏi thật. Bạn có thấy mệt cái đoạn đó không?

(hạ giọng, kể) Thanh kể bạn nghe. Hồi đó Thanh y chang. Chỗ này một chat, chỗ kia một chat. Bài ra xong dán đăng luôn. Đăng nhiều thiệt. Mà đọc lại… nó nhạt. Mượt, đúng ngữ pháp, mà không có hơi người trong đó. Ai cũng giống ai.

Thanh hay gọi vui là ây ai content nhựa. Nhìn thì giống đồ thật, cầm lên là biết liền — không có chất mình ở trong.

Lúc đầu Thanh tưởng tại con ây ai chưa đủ giỏi. Nên đổi qua con khác. Rồi đổi tiếp. Vẫn vậy.

(chậm lại — câu xoay trục) Cho tới một hôm Thanh mới hiểu. Vấn đề không nằm ở ây ai. Ây ai đủ giỏi rồi. Vấn đề là Thanh chưa hệ thống hoá chính mình cho nó. Bạn cho ây ai một câu lệnh, nó cho bạn một bài. Nhưng bạn chưa cho nó MÌNH — thì nó lấy gì ra để giống bạn.

Để Thanh cho bạn xem tận mắt luôn nha. Cùng đúng một câu: "làm cho tôi một bài đăng tuần này". (ngắt) TRƯỚC đây — bạn mở chat lên, ngồi gõ từ đầu, lục tìm cái file giới thiệu bản thân dán vào, rồi sửa tới sửa lui, cuối cùng ra một bài nhang nhác ai cũng có. (chậm lại) Còn SAU khi bạn đã hệ thống hoá mình rồi — bạn gõ đúng câu đó thôi. Vài giây sau, cái nó trả ra là bài đúng giọng bạn, đúng câu chuyện bạn, đúng thứ bạn tin — gần như đăng được luôn, khỏi sửa. Vẫn con ây ai đó. Khác ở chỗ lần này nó đã có MÌNH.

Mà không riêng viết bài đâu. Cần lên lịch đăng cả tuần? Cũng một câu. Cần biến bài đó thành kịch bản ngắn để quay? Cũng vậy. Nó không còn là cái máy bạn phải dắt tay từng bước nữa — nó thành cái máy hiểu bạn.

Đó là lý do Thanh làm ba buổi này. Ba buổi tối, mình làm chung ba việc.

Buổi một, mình tách cái chất riêng của bạn ra thành sáu lớp — giọng, câu chuyện, quan điểm, điều bạn tránh, cách bạn kể, và cái ngách của bạn. Để ây ai viết ra là đúng giọng bạn, không phải giọng của một triệu người khác.

Buổi hai, mình dựng cái khung mười hai ô. Bốn nhân ba. Nhìn vào là biết hôm nay đăng gì, cho ai, để làm gì. Trong đó có chín ô câu lệnh làm sẵn — bạn vào, lấy ra, dùng. Khỏi ngồi nghĩ từ con số không mỗi lần.

Buổi ba, mình đi qua năm cấp độ dùng ây ai — như một cái thang. Tầng dưới cùng là chỗ bạn còn copy dán mệt người; tầng trên cùng là chỗ nó tự chạy theo cái chất của bạn. Trong buổi, Thanh chỉ bạn đang đứng ở tầng nào và bước lên cách nào.

Học để hiểu mình. Hệ thống hoá mình. Nhân bản mình bằng ây ai. Là vậy đó.

Thanh nói thật, không phải để bán hàng. Thanh không xây cái này từ lý thuyết. Thanh xây nó trên chính việc của mình mỗi ngày — làm nội dung cho mình, cho bà xã, cho học viên. Cái gì chạy thật Thanh mới đưa vô buổi học.

Giờ tới phần của bạn. Buổi học này, bạn giữ chỗ chỉ sáu mươi tám nghìn. Đúng rồi — sáu mươi tám nghìn, bằng một ly cà phê. Ba buổi, tối Thứ Ba, Thứ Tư, Thứ Năm liên tiếp. Học qua Zoom, ngồi ở nhà cũng được.

Lỡ bạn bận một buổi thì sao? Yên tâm. Mình tặng bạn luôn bản ghi cả ba buổi. Không kịp buổi nào, mở ra coi lại buổi đó. Không mất gì hết.

Bạn thử nghĩ coi. Cái một tháng đó — sang năm bạn vẫn sẽ mất, y như năm nay, nếu hôm nay không đổi gì. Sáu mươi tám nghìn để lấy nó về. Bạn đang không trả bằng tiền — bạn đang trả bằng thời gian. Mà thời gian thì không mua lại được.

Bạn bấm nút giữ chỗ ngay dưới đây nha. Chỉ sáu mươi tám nghìn, lỡ bận buổi nào thì đã có bản ghi — bạn gần như không mất gì. Nhóm nhỏ thôi, để Thanh còn nói chuyện được với từng người. Giữ chỗ xong, hẹn gặp bạn tối Thứ Ba.

— Eroca Thanh

Ghi chú quay

Nguồn: VSL-68k-FINAL (bản duyệt 20-21/6) · ngày để dạng chung (evergreen) · noindex — trang nội bộ đọc-quay.